binh ca ca là người anh tốt

Món nợ khó trả với một làng quê Quảng Bình. Thứ Hai 17/10/2022 , 06:05 (GMT+7) 'Quảng Bình là đất Ô Châu / Ai đi đến đó, quẫy bầu về không!'. Câu ca này nhiều người thuộc, nhưng với tôi thì Quảng Bình là một mỏ quý khai thác bất tận. Do từng sống ở Trường Sơn và Đơn giản là ai cũng nghĩ người khác sẽ giúp anh ta? Công việc chính trong thời hiện đại của thần biển cả Bạn tốt! Những kẻ chỉ biết người phàn nàn - Những người chỉ biết nói chuyện phiếm - Những người thực sự hành động model baju yang cocok untuk orang kurus dan pendek. Convert Ngocquynh520Editor Shin, BATTên khác Anh lính là người chồng tốt!Binh Ca Ca ở đây là binh lính trong quân độiTrọng sinh một lần cô mới hiểu trước đây cô đã sống hạnh phúc như thế nào. Đáng ra cô đã có được niềm vui bao người mơ ước, gia đình nghèo đến không thể nghèo hơn, nhưng vì thương cô, cô cùng anh trai đều được học đến tận cấp ba trong khi chung quanh chòm xóm, con cái qua được cấp một đã là rất giỏi hoàn cảnh đẩy đưa, hôn nhân của cô được sắp đặt nên cô bất mãn, dù hiểu là vì cha mẹ cũng đau lòng, hôn sự này nhà trai cũng không hề kém cạnh, nhưng cô chính là uất ức, không cam lòng, vì vậy làm cho cuộc sống sau này càng trở nên ngột ngạt. Anh trai cô cũng vì thấy cô như thế không màng đến tiền sính lễ nhà trai đưa cho ba mẹ, dùng cho việc học của anh mà kiên quyết nhập ngũ...Trải qua một đời, cô mới hiểu cô đã hành hạ tinh thần cả mình và gia đình mình như thế nào, gia đình chồng cô cũng vậy. Họ vốn cũng đối xử rất tốt với cô, nhưng chính cô lại không trân trọng, mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác, cuối cùng chỉ mới qua hai mươi tuổi đã không còn chốn nương thânLần này cô sẽ sửa chữa toàn bộ sai lầm, sẽ sống thật hạnh phúc, sẽ khiến gia đình mình trở nên đầm ấm như xưa, anh trai được học cao hơn, tương lai tiền đồ sáng lạn hơn, nhà cô lại có thể ấm no rồi. Người của Triệu Phương Nghị hình như được làm từ sắt, bị thương đau đớn như vậy nhưng khôi phục còn nhanh hơn siêu nhân. Thời gian này ăn uống được bồi bổ, nhưng lại ít vận động, trước kia là da dính vào thịt cơ bắp tinh tráng, khỏe mạnh, hiện tại cũng bởi vì có thêm một chút mỡ mà cả người xem ra lại càng to con hơn. Vỗ béo được anh, Điền Mật Nhi cũng rất có cảm giác thành tựu, nhưng lại làm Triệu Phương Nghị thấy ủy khuất quá mức, cứ có cảm giác cả người yếu ớt, dùng không hết sức đúng thôi, một người bình thường mỗi ngày ít nhất chạy việt dã năm cây số mà bây giờ cả ngày chỉ lòng vòng trong nhà, đây không phải là để cho tuấn mã kéo cối xay sao. Không chịu được nên vừa đỡ hơn một chút, anh liền không đợi được rồi, vừa rời giường liền lên tinh thần đứng lên mặc quân phục và áo trong vượt rào cản, luyện tập thân thể bằng cách chạy bộ vòng quanh chung cư, rồi lại luyện một bộ quyền của quân đội. Mấy ngày nay anh đều kiên trì luyện tập, hấp dẫn không ít ánh mắt của sinh viên, cơ bắp toàn thân tinh tráng, luyện quyền đầy oai vệ, từng chiêu thức mạnh mẽ vô cùng, đối với các sinh viên đại học ngày ngày chỉ biết đọc sách và thích sắc đẹp có kích thích rất xong một bộ quyền, hô hấp của Triệu Phương Nghị cũng chỉ hơi rối loạn, mồ hôi lấm tấm trên làn da bóng loáng màu mật ong, hiện đầy trên lồng ngực bền chắc của anh. Dưới ánh mặt trời chiếu vào trông giống như tấm kim loại sáng bóng, theo hô hấp từ từ phập phồng, toàn thân toát ra hơi thở mãnh liệt của phái là hiện tại người dân vẫn còn thuần phác, nhưng cũng hấp dẫn không ít sói nữ, ngày ngày bỏ cả ngủ nướng dậy sớm tới nhìn tráng nam. Mặc dù Triệu Phương Nghị ở quân đội lúc huấn luyện có khi phải đứng trước mấy trăm, mấy ngàn, mấy vạn thậm chí nhiều hơn cũng ứng đối rất tự nhiên, nhưng khi đứng trước một đống phụ nữ đang chảy nước miếng ròng ròng thì thật sự là bình tĩnh không được. Bây giờ các cô gái trẻ đều như thế sao, cứ làm như chưa từng thấy đàn ông bao giờ, một chút dè dặt cũng không thiếu tá của chúng ta vốn là người chất phác thật thà, đóng cửa lại ở trong phòng cùng với vợ mình giày vò như thế nào cũng được nhưng ra cửa đối với người ngoài lại hết sức bảo thủ lại nghiêm chỉnh. Đây chính là bệnh chung của đàn ông, luôn cảm giác rằng vợ của mình thì ngay cả sợi lông cũng phải là của mình, hận không thể đút vào trong túi áo, thời khắc nào cũng phải là của mình. Về phần người khác không liên quan kia liền gạt sang một bên, nhìn lâu một cái cũng cảm thấy nhức điều nữa là Điền Mật Nhi của chúng ta mọi thứ đều xuất sắc, từ diện mạo đến trình độ học vấn, rồi đến năng lực, nhân phẩm, chủ yếu nhất là lúc nào cũng nhào tới trên người của Triệu Phương Nghị. Được người con gái xuất sắc như thế yêu thương, thiếu tá đại nhân đương nhiên là vô cùng tự mãn, càng ngày càng bành trướng hơn. Hận không thể biến cô gái nhỏ hóa vào trong xương cốt của người của Triệu Phương Nghị chỉ cần kết hôn thì trách nhiệm còn quan trọng hơn tình cảm. Hiện tại đối với Điền Mật Nhi vừa có tình cảm lại vừa có trách nhiệm, đối với phụ nữ khác tự nhiên không lọt vào trong mắt, đối với những thứ theo đuổi kia càng cảm thấy ghê tởm. Tất cả tiếc nuối thương tiếc của anh đều cho cô vợ nhỏ của mình, người ngoài mặc kệ là đàn ông hay phụ nữ thì trong mắt anh chỉ có một cách gọi chung, đó chính là viên cũng là một danh từ nói lên lịch sự, dè dặt, kiểu đàn ông như Triệu Phương Nghị là kiểu mà thục nữ thích nhất, dũng mãnh, có lực, dẻo dai. Khi nhìn thấy anh liền trực tiếp ra ám hiệu, cái này nếu đổi lại là cô vợ nhỏ của anh thì đã sớm lửa nóng đốt người kích động khó nhịn rồi, nhưng đây chính là người khác vì thế anh chỉ cảm thấy buồn nôn. Chuyện tốt đẹp như vậy đều do những người như thế làm xấu đi rồi, xã hội này làm sao lại như vậy, toàn do những người không có đạo đức làm cho suy đồi đi chỗ này lâu thật sự cảm thấy khó chịu, còn không bằng về nhà ở trong doanh khu xung quanh toàn là hoa cỏ cây cối."Em bây giờ có phải lên lớp không? Có thể về doanh khu được không?" Triệu Phương Nghị hiện tại cứ như sư tử ở trong trong lồng tre vậy, loay hoay buồn Mật Nhi cũng biết chuyện buổi sáng nhưng mà rất yên tâm về Triệu Phương Nghị, vì vậy mới không quản cũng không hỏi. Chỉ là nhìn anh buồn bực rất có hứng thú, có câu nói khó nhất chính là chịu sự ân sủng của mỹ nhân quả thật không sai! Tuy nhiên đồ đạc của mình, vẫn không thể cho người khác chiếm tiện nghi, trước là bởi vì muốn cho mọi người xem một chút, người đàn ông của Điền Mật Nhi không thể kém hơn so với bất luận kẻ nào, không phải là người dựa vào cha mẹ, dựa vào trong nhà có tiền, cũng không loại Phú Nhị Đại hay Quan Nhị Đại biết trời cao đất rộng là gì."Thứ hai có cuộc thi nên lúc đó quay về là được! Nếu như muốn về doanh khu thì buổi chiều em với anh đi mua một ít đồ mang về, tủ lạnh ở bên đó chắc cũng không còn gì, còn phải mang một ít đồ ăn cho các chiến sĩ ở đó nữa chứ. Buổi sáng ngày mai đến bệnh viện khám lại rồi đi thẳng về."Triệu Phương Nghị liền đồng ý, lấy hộp Haagen-Dazs trong tủ lạnh ra vừa ăn vừa nói "Nhớ mua cả cái này về nữa, không trách được em thích ăn đồ ăn vặt như vậy, mùi vị thật đúng là không tệ.".... Cô thích ăn đồ ăn vặt, nhưng không phải lúc nào cũng ăn, một túi thịt bò khô cũng đủ cho cô ăn mấy ngày. Triệu Phương Nghị vốn thích ăn đồ ngọt, thời gian trước thủ đô có một cửa hàng độc quyền của Haagen-Dazs mới khai trương, Điền Mật Nhi đời trước đã ăn rồi, nên liền khẳng định hương vị của nó so với đời sau đậm đà hơn. Cô thích ăn nhất là vị hương thảo và dâu tây, nên mua mang về. Ai ngờ anh lại thích ăn, mấy ngày nay ngày nào cũng mua, chỉ là Điền Mật Nhi không nói cho anh biết kem này đắt hơn kem bình thường nhiều, nếu anh biết ăn bữa tiệc kem này mà mất đứt một tháng tiền lương thì tuyệt đối sẽ nói người khác là giai cấp tư sản bóc mà do anh rất thích ăn mà nhà hiện tại cũng có điều kiện, bỏ ra chút tiền này cô cũng không thấy đau lòng, chung quy lại thích ăn kem do với việc thích đánh bạc hay thích chơi gái thì lành mạnh hơn rất nhiều. Tuy vậy buổi tối hai người bọn họ lại nhận được điện thoại bảo trở về tham dự lễ cưới của Lôi Lôi, trước đây nghĩ sẽ không trở về, nhưng bây giờ Triệu Phương Nghị khôi phục không tệ, trở về đi bộ một chút cũng không sao. Điền Dã còn nói sẽ trả tiền vé máy bay, ha ha, có tiện nghi mà không chiếm thì coi sao Phương Nghị là con rể, còn trở về, dân quê vốn rất tình, thấy anh trở về thì mấy nhà thân thích liền thay phiên chiêu đãi. Đàn ông uống mấy bữa rượu liền thấy quen thuộc, trong nhà anh em vợ, anh rể cũng không ít, Triệu Phương Nghị còn bị gọi đi chơi mạt chược và đánh bài mới bắt đầu Điền Mật Nhi còn tưởng rằng anh sẽ không chơi, từ sau khi tốt nghiệp trung học anh đã tham gia quân ngũ rồi, cũng không có cơ hội tiếp xúc những thứ này. Nhưng cô lại quên mất thiếu tá đại nhân người ta chính là Cao Kiền Cán bộ cao cấp, nghĩa đen là vậy còn nghĩa bóng chính là ám chỉ người có cuộc sống phóng túng. Trừ việc không bị lệch hướng ra thì những thói hư tật xấu đi kèm của Quan Nhị Đại này anh cũng không kém phần, hơn nữa anh cũng đã nói rồi, binh lính càn quấy, làm quân nhân trừ việc so với côn đồ nhiều đạo đức hơn còn lại thì khi sống chung với mọi người tất cả đều giống nhau cả là người này sẽ giả bộ, giả vờ không biết chơi, giữ vững để không thua nhưng cũng không thắng, dù sao cũng đều là thân thích, thắng nhiều thua nhiều sẽ dễ dàng ảnh hưởng đến tình cảm. Về sau cả Điền Dã cũng trở về, mới cùng anh rể của nhà hai dì chơi lớn một chút, mấy nhà này điều kiện cũng không tệ, thắng hay thua thì cũng coi như được hay mất mấy cọng tóc mà thôi. Triệu thiếu tá cũng không khách khí với bọn họ nữa, đại sát bốn phương làm Điền Mật Nhi ở bên cạnh thu tiền đến mỏi cả tay này Điền Mật Nhi mới biết là anh giả heo ăn cọp, dùng ánh mắt thẩm tra hỏi anh "Nói mau, anh có phải tay ăn chơi trác táng cờ bạc, rượu chè, trai gái đã quen nên mọi thứ mới tinh thông được như vậy!"Triệu Phương Nghị tựa như đang hình dung lại, liền nói "Hình như là như vậy! Theo tố chất quân sự của anh, lừa gạt bịp bợm trộm quả thực là chuyện nhỏ. Nhưng còn việc trai gái thì phải hỏi em rồi, tinh hay không tinh thông thì phải do em định đoạt."Được lắm, dám so sánh tình cảm của cô và bản thân như vậy, đợi có thời gian sẽ tính sổ với anh."Về sau hôn một cái năm đồng, sờ một cái thì mười đồng, còn tái thâm nhập thì sẽ dựa vào thời gian để tính toán.""Vậy hôm nay em cũng thu được không ít cho nên anh phải thu chiến lợi phẩm thôi!" Triệu Phương Nghị ngày càng càn rỡ, trong miệng mang đầy mùi rượu nhưng Điền Mật Nhi tuyệt nhiên lại không ghét, cảm thấy anh như vậy vô cùng đàn ông, toàn thân tản ra hơi thở phái nam. Bắp tay cứng rắn chắc nịch, làm cho người ta đặc biệt có kích động, cả người đổ đầy mồ là cảm giác hình như có điểm không đúng, không phải hai người nhiệt tình như lửa, là phía dưới có người đun lửa. Điền Mật Nhi xuống giường gọi "Mẹ, mẹ đang đốt kháng đấy à!?" Kháng là một loại giường của người phương Bắc ở Trung Quốc.Vương Tứ Nhi đi vào, còn bê một đĩa dưa hấu vào nói "Ừ, ngày hôm qua không phải con nói trong nhà ẩm ướt sao, nên mẹ mới đốt kháng lên một chút. Mới vừa rồi Phương Nghị còn uống nhiều rượu như vậy, ngủ một giấc trên giường ấm sẽ thư thái hơn. Ba con vừa uống rượu đã yêu cầu đốt kháng rồi!"Điền Mật Nhi liền toát mồ hôi nói"Trời như vậy mà còn đốt kháng, ngủ trên đó chắc người sẽ mọc đầy rôm mất."Vương Tứ Nhi liếc con gái một cái rồi nói "Con thì hiểu cái gì?? ăn dưa đi."Triệu Phương Nghị cũng cầm lò sưởi đặt ở đầu giường lên, nói với mẹ vợ "Đầu giường để lò sưởi thật là thoải mái, cảm thấy hơi rượu tiêu tán không ít. Trước kia con đi đến nhà của chiến hữu mấy ngày đều ngủ trên đại kháng, cảm thấy đặc biệt giải tỏa hết mệ mỏi, mấy ngày nay ở nhà phải hưởng thụ một chút.""Vẫn là con rể hiểu biết hơn, mấy ngày này mẹ sẽ đốt kháng cho con. Ăn dưa giải khát đi, buổi chiều ngủ một giấc, đoán chừng buổi tối mấy anh rể lại đến tìm con đấy." Con rể cũng là con của cha mẹ vợ, có lúc so với con ruột còn tốt hơn."Mẹ, anh trai đâu?" Điền Mật Nhi cắn một miếng dưa hấu hỏi."Cùng Kiều Dương lên núi rồi, Kiều Dương nói chưa từng nhìn thấy con thỏ, hai người dẫn nhau đi rồi. Phương Nghị không phải chiến binh dã chiến hay sao, cả ngày ở trong núi sâu rừng hoang chạy ra chạy vào, đoán chừng càng muốn ở nhà nằm một lát, nên không gọi hai đứa." Vương Tứ Nhi Phương Nghị đương nhiên là không muốn đi, chui rừng hoang thì có khỉ khô gì, ở đầu giường có lò sưởi nằm thật thoải mái, chỉ là Điền Mật Nhi rất muốn ăn lê rừng và quả hạnh, đã nhiều nước lại còn không chát. Mấy ông già nói trên núi này có hai gốc cây lê và cây hạnh đến mấy trăm năm rồi, năm đó chiến loạn, một đôi vợ chồng lánh nạn đến chỗ này, thấy núi bằng, nước ngọt liền định cư ở đây, nói là hai cây này chính là do họ trồng, mấy thôn bên cạnh chính là đời sau của bọn họ. Hiện tại chính là lúc cây ra quả, nếu khéo léo thì cũng có hái được một hai túi, từ lúc trọng sinh đến bây giờ cô vẫn chưa từng được ăn, mặc dù đời trước đã thèm từ lâu rồi."Cứ để Phương Nghị ngủ đi, hai mẹ mình dọn dẹp một chút, buổi tối gọi bọn họ đến nhà chúng ta ăn một bữa, hai ngày nay toàn ăn ở nhà người ta, trời nóng không ăn đồ thanh đạm thì không được rồi." Vương Tứ Nhi mẹ con nhanh chóng dọn dẹp, hai người đều là người tay chân lanh lẹ, chỉ chốc lát sau liền làm ra 16 món ăn tươi ngon thanh mát, tám lạnh tám nóng, bày biện bàn ăn xong xuôi, đợi người đến liền xào lên là được. Điền Đại Hà cũng đã trở lại, kể từ khi Điền Gia chuyển lên thành phố, nhà này đều nhờ em trai Điền Đại Hà trông coi. Nói là trông coi, thật ra thì cũng như là cho, Điền Gia không thiếu tiền đến mức phải bán đi, cho tới bây giờ cũng không có yêu cầu gì. Hai đứa con nhà Điền Đại Giang cũng sắp cưới vợ nên coi như là giúp đỡ bọn là ở bên cạnh Điền Gia là nhà lão Vương, Vương gia biết nhà bọn họ hiện tại cũng không thiếu tiền, liền muốn mua lại đất nhà bọn họ để mở rộng diện tích ra. Hoặc là đổi cũng được, đều là không cao không thấp, bọn họ có thể bồi đất kia của nhà bọn họ cũng không có sự khác biệt, cả đời đều là nông dân, muốn giữ lại làm kỷ niệm. Vương gia cũng là hàng xóm thân tình, hai năm qua cũng giúp bọn họ một tay trông nom, thỉnh thoảng còn giúp một tay đốt lửa, nếu không hàng năm không nổi lửa thì nhà cửa đã sớm mốc meo rồi, làm sao có thể ở được. Nghĩ tới sự giúp đỡ này, bọn họ cũng liền đồng ý, hôm nay phải đi đo đạc lại, lần này trước khi đi phải đem việc này xử lý cho ổn thỏa."Suy nghĩ kỹ chưa?" Vương Tứ Nhi đã sớm pha cho chồng mình một bình trà đậm, liền mang đến hỏi."Ừ, mảnh đất kia của lão Vương so với nhà chúng ta còn rộng hơn, sau khi bàn bạc liền thống nhất trao đổi. Tôi nói muốn bù thêm cho ông ấy nhưng ông ấy chết sống không nhận, làm việc với người như thế thật là thoải mái." Điền Đại Hà nói."Sao ông không nói nhà bọn họ còn hai đứa trẻ về sau phải chi tiêu nhiều chuyện! Chỉ là quan hệ của hai nhà cũng tốt vô cùng, cũng coi như là thân lại thêm thân. Nhưng chuyện này ông phải bàn bạc với chú út một chút, đừng để chú ấy suy nghĩ không hay." Vương Tứ Nhi trong lòng cũng đã suy tính, thật ra thì cũng không muốn cho Điền Đại Giang một cách không minh bạch như vậy". Nói cái gì là giúp đỡ bọn họ, mua lương thực cũng không đưa tiền, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Còn không bằng cho bọn họ vàng thật tiền thật còn tốt hơn nhiều. Chúng ta quan tâm đến lòng tự trọng của họ, nhưng họ có cảm kích hay không còn chưa biết. Điền Mật Nhi cầm sổ tiết kiệm mà trong lòng ngọt ngào, cảm giác được người khác yêu thương thật là tốt! Nhưng mà phúc lợi quân nhân bây giờ đúng là thê thảm, dù gì Triệu thiếu tá cũng là anh hùng mà cũng không được mấy. Cũng may là chỉ có cô nên không lo ăn uống, nhưng mà cô cũng rất tiếc, đây là tấm lòng của Triệu thiếu tá mà bây giờ không phải lúc để xúc động, phải lấy thực dụng làm chủ, dù sao cũng đã giao vào tay mình rồi, tính của Triệu Phương Nghị là chắc chắn không đòi lại. Lúc sau, giao lại cho Điền Đại Hà, lúc về cha mẹ còn phải mời khách trong thôn mà trong tay cha mẹ chắc chắn không có tiền. Hai người nghe được là con gái đưa tiền sinh hoạt thì nhất quyết không nhận, đã là người nghèo với cao, lấy thêm tiền càng làm cho người ta coi Mật Nhi khuyên nhủ "Đây là Triệu Phương Nghị lén lút đưa cho con, cha mẹ chồng không biết".Điền Đại Hà không nhận nói "Mặc kệ là có biết hay không cũng không thể làm như vậy. Mặc dù nhà chúng ta nghèo nhưng cũng không thể để người ta coi thường được".Vương Tứ Nhi vốn đang u sầu chuyện này, trợn mắt nhìn chồng rồi nói "Ai nói là chúng ta tham tiền đâu, chúng ta chỉ mượn rồi sau đó trả lại cho con bé. Nếu không đứa nhỏ nhà mình kết hôn còn đi vay tiền thì không phải bị người ta cười chết à, người không biết sẽ nói con gái chúng ta không hiểu chuyện".Điền Đại Hà không giỏi nói chuyện, ngồi bên cạnh hút thuốc hờn dỗi, nghe qua thì vẫn là con rể hiếu kính cha mẹ vợ nhưng mà ông vẫn lo miệng người đời không giống nhau."Cứ nghe theo mẹ đi, trước tiên cha mẹ cứ cầm số tiền này dùng đi. Mẹ cũng đừng cãi nhau với cha vì tiền, đợi con học xong cấp 3 thì có thời gian ra ngoài kiếm tiền, ở trên này có nhiều cơ hội có thể kiếm tiền!". Lời nói của hai anh em giống nhau, lúc đầu Điền Dã gửi tiền mình làm gia sư về cũng vậy."Học sinh phỉa lấy việc học làm đầu, Triệu gia đã tạo điều kiện cho con đi học không phải để con kiếm tiền cho nhà mẹ đẻ. Các con cứ sống tốt là được rồi, so với cái gì cũng không bằng cái đấy".Điền Mật Nhi không cãi lại nhưng trong lòng đã quyết hôm sau lại dẫn Điền Đại Hà và Vương Tứ Nhi đi lòng vòng ngắm phong cảnh ở thành phố. Bà Vương Tứ Nhi còn muốn mua chút kẹo, rượu, thuốc lá để trở về thôn còn dùng."Lấy đồ thành phố về cũng có chút thể diện!".Phương Di không để cho bà mua nói "Những đồ này tôi còn không ít, về lấy những đồ trong nhà là được rồi".Hai người đẩy qua đẩy lại một chút, Phương Di cũng rất có thành ý nên Vương Tứ Nhi cũng đồng gian vốn rất eo hẹp, chỉ mấy ngày mà đã trôi qua nhanh như thế. Buổi tối trước đám cưới, Điền Mật Nhi chuẩn bị trang sức mới hoàn toàn, Điền gia xa quá, phải xuất giá trong thành phố. Người ta nói không thể để cô dâu xuất giá từ nhà người khác nếu không sẽ lấy đi phúc khí của nhà đó, cho nên khi Triệu Quốc Đông nói sẽ để Điền Mật Nhi đến nhà họ hàng thân thích đợi gả thì Điền Đại Hà không đồng ý. Nhưng mà tất cả chỉ là hình thức, quan trọng gì đơn sơ và long trọng, quan trọng là sau này hai đứa sống hạnh phúc với mà cô dâu cần có người phù dâu, điểm này hơi khó khăn với Điền Mật Nhi, trong ấn tượng là cô khá thân với một tiểu muội nhưng từ khi trọng sinh vẫn chưa liên lạc lại với cô bé ấy. Nếu như lúc đi thông báo với Điền Đại Hà thì Điền Đại Hà đã đưa đi theo nhưng bây giờ là lúc cần thiết biết đi đâu để kiếm phù dâu cần để ý, phải là cô gái chưa lấy chồng, có may mắn. Phương Di cũng có mê tín trong vấn đề này, gọi con gái của bạn bà bé ấy nhỏ hơn Điền Mật Nhi một tuổi, vẫn còn hơi trẻ con, lần đầu được làm phù dâu rất vui vẻ. Điền Mật Nhi cảm thấy tính tình nàng rất thân thiện, không những không ngạo mạn coi thường dân quê mà còn là một thần đồng, mới 16 tuổi đã là sinh viên đại học, học ở Đại học công nghiệp mà bà Phương Di đã từng nói ngày trước. Hai người hiếu kỳ, trò chuyện rất vui vẻ, lại có tiếng nói chung, chả mấy chốc mà thân người nói mãi không xong, nghe nói trước đêm kết hôn phải cùng bạn bè nói chuyện tâm sự cả đêm, Điền Mật Nhi nghĩ là cô có thể ngủ không ngờ hai người càng nói càng nhiều đề tài để tán gẫu, nhìn đồng hồ cũng đã hai giờ còn 1 – 2 tiếng, nếu như ngủ thì lúc tỉnh dậy sẽ rất khó chịu nên Điền Mật Nhi đề nghị "Hay là dậy luôn đi, chị trang điểm nhẹ cho em, nhìn sẽ rất đẹp, yên tâm, chị làm rất tốt!". Sợ Quách Phù không tin cô còn nhấn mạnh Phù là một cô gái thẳng thắn, mặc dù tiếp xúc không nhiều với Điền Mật Nhi nhưng hai người rất hợp nhau, lại đều là con gái nên hiểu nhau không cần nói. Giống như là bạn bè lâu năm, ở chung rất thoải mái."Dù sao ngày mai cũng là ngày kết hôn của chỉ, không thể xinh hơn chị được". Quách Phù trêu ghẹo Mật Nhi "hừ hừ" hai tiếng rồi tà ác nói "Hì hì, em có dáng người xinh đẹp như vậy, tất nhiên không thể để e đoạt mất dah tiếng của chị được".Kỹ thuật trang điểm của Điền Mật Nhi không tệ, cô đã từng tự làm mười mấy năm nhưng mà dụng cụ bây giờ không tiện lợi như ngày trước cô dùng, tuy nhiên vẫn đẹp. Trang điểm một lớp mỏng khiến Quách Phù nhìn như thiếu nữ quyến rũ, ngay cả Quách Phù soi gương cũng phải giật mình."Bảo sao chị không mời người đến trang điểm! Xinh quá!"."Phụt". Không cần tự luyến như vậy được không?Hai người đùa giỡn một lúc, Điền Mật Nhi thấy đã đến giờ nên đi tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ lót đỏ chót, quần tất liền chân và cả bộ sườn xám màu đỏ."Oa, chị mặc cái này còn đẹp hơn bọn họ mặc âu phục kết hôn". Quách Phù đi xung quanh người Điền Mật Mật Nhi tỉ mỉ chải tóc, gài đóa hoa hồng trên tóc, trên tay đeo vòng ngọc gia truyền của Triệu gia. Sau khi mặc xong tất cả, nhìn như cô dâu thời dân quốc, rất đẹp, rất chồng Điền gia cũng đã chuẩn bị xong tất cả, trải chăn trên giường cho Điền Mật Nhi ngồi, cô phải ngồi lên đó không thể xuống đất, đó gọi là cô dâu ngồi hỉ. Bà Vương là người làm mối cũng phải đến, cầm cây lược gỗ trong tay."Một lược vàng, hai lược bạc, ba lược giàu có...".Bà Vương Tứ Nhi nấu một bát mì, phía trên có hai quả trứng, phải do mẹ đẻ tự đút cho con gái."Một miếng thuận, trăm việc thuận, mọi chuyện đều thuận lợi....".Lúc ăn xong mỳ thì bên ngoài cũng gõ cửa đón dâu. Điền Mật Nhi xuất giá ở thành phố nên không có bạn bè chị em đến làm khó chú rể, chỉ cần đưa bao lì xì cho Quách Phù là có thể vào có việc vui thì tinh thần càng thoải mái, làm lính thì khí khái mười phần bây giờ mặt mày càng hồng hào. Triệu Phương Nghị vừa vào phòng thì nhìn Điền Mật Nhi, cô như một đóa hoa rực rỡ sớm mai. Đi đón dâu với anh còn có anh em chơi cùng từ nhỏ và cả chiến hữu nhận được tin tức cũng đến, vừa nhìn thấy cô dâu mới thì nói tm, Triệu Phương Nghị vận cứt chó cưới được cô dâu xinh đẹp như là người ta khen nhưng Triệu Phương Nghị không thích nghe, hận không thể dấu vợ mình đi, không để cho mấy ông bạn nhìn rồi bình phẩm. Anh còn oán giận Điền Mật Nhi, làm sao lại xinh đẹp như vậy làm gì... [email protected].Trò chơi giấu giày cũng bỏ qua, cô dâu chú rể ăn điểm tâm trái cây rồi Triệu Phương Nghị đi giầy màu đỏ cho Điền Mật Nhi, ôm kiểu công chúa xuống xe, đến nhà lại ôm lên trên Mật Nhi đỏ mặt, trong lòng thì nghĩ làm lính cũng có chỗ tốt, ôm cô dâu không cần giả bộ. Shin tức nghĩa là cố gắng mà ôm, nặng cũng ra sức ôm, nặng cũng phải nói là nhẹ =]]z.Bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị náo loạn trong phòng một hồi, trò gì cũng lôi ra, quá mức nhất chính là chơi đoán số cởi quần áo. Điền Mật Nhi chỉ mặc một bộ sườn xám, cởi một cái là ra hết nhưng mà cô cũng may mắn, Triệu Phương Nghị thua cả ba lần. Anh cởi quân trang, lại cởi quần lính, mặc bộ này trời nóng nên toàn thân đã đổ mồ hôi. Làn da màu mật, bắp thịt trên ngực giật giật, sáu cơ bụng cũng căng chặt. Bắp đùi tráng kiện, quần đùi quân phục mặc che đi bắp đùi, trên đùi phải có một vết sẹo. *giỏ nước miếng* mãnh nam ah~.Cả đám người vừa thấy cô dâu đỏ mặt thì càng ồn ào hơn, họ lấy cà vạt màu xanh đậm của anh bịt mắt Điền Mật Nhi lại, xoay một vòng rồi để cho cô thả 10 viên kẹo ở nơi nhạy cảm của anh. Dáng người Điền Mật Nhi nhỏ nhắn, Triệu Phương Nghị nằm trên bàn để cô làm, dù cố hết sức và có sự chỉ đạo của anh nhưng cô vẫn luống cuống tay chân động vào anh. *đổ mồ hôi* trò này thật biến tháiKhông phụ sự mong đợi của mọi người, rốt cuộc thì quần của Triệu Phương Nghị cũng dựng lều. Mọi người ồn ào muốn Điền Mật Nhi lấy lại kẹo nhưng may mà đến lúc ăn tiệc nếu không Điền Mật Nhi chỉ muốn đụng đầu chết cho xong Quốc Đông làm việc ở thành phố nhiều năm, tuy không có chức lớn nhưng truyền kỳ về ông Triệu vẫn còn nên khi con trai duy nhất của Triệu Quốc Đông kết hôn thì mọi người đều nể tình đến may những người này chỉ đến mừng rồi thôi, bây giờ cũng không lưu hành nghi thức rườm rà, chủ tịch thành phố đến chúc mừng một hai câu, người dẫn chương trình khuấy động không ta đã đến thì phải nể mặt, người ta uống thì mình cũng phải hớp một chén, còn lại đều nhờ bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị giúp một chút. May mà có bạn, anh cũng đã uống quá chén rồi, Điền Mật Nhi biết nay anh uống rất nhiều."Vợ, hôm nay em thật xinh đẹp".Triệu Phương Nghị thừa dịp không ai để ý ôm eo thon của Điền Mật Nhi nhỏ Mật Nhi cảm thấy như không thở nổi, hai tay anh ôm chặt lấy cô, không nhịn được thở Phương Nghị nghe thấy toàn thân rung động, bấu vào eo cô một cái "Tiểu yêu tinh, để xem chút nữa anh dạy dỗ em như thế nào!".Khóc, oan uổng quá, anh ra tay quá nặng mà, hai ta đổi chỗ xem anh có đau không? Điền Mật Nhi cũng đã học đại học năm thứ ba rồi, cũng đã hai mươi tuổi, gia đình hòa thuận, việc học lại thuận lợi. Các bạn cùng lớp đã bắt đầu bàn tính đến chuyện sang năm đi thực tập, trong trường học lại đã sớm đưa ra cho cô cành ô liu, muốn cô ở lại trường làm trợ giảng. Tinh thông sáu ngoại ngữ, Anh, Pháp, Nhật, Hàn, Nga, Arab, nhưng cô vẫn đang cố gắng học tiếng Đức và tiếng Tây Ban Nha để cho đủ tám thứ tiếng, nhân tài như vậy đến chỗ nào cũng đều là vàng khối cả. Hiệp hội ngoại giao cũng hi vọng Điền Mật Nhi gia nhập, trước đây bọn họ vẫn phải kiêm luôn chức nên rất cần phiên dịch cho các hội nghị du lịch. Nhưng việc làm phiên dịch thường trú cô lại chưa từng cân nhắc qua, mặc kệ nhiều lời mời gọi, cô vẫn luôn hi vọng đời này có một công việc ổn định. Doanh nghiệp nhà nướcc so với doanh nghiệp tư nhân vẫn có tình người hơn, đi làm ở doanh nghiệp nhà nước thì được làm bố nhưng đi làm ở doanh nghiệp tư nhân thì chỉ được làm con thôi, còn đi làm ở công ty nước ngoài thì chỉ được xuống đứng hàng cháu. Quay đầu lại tìm công việc ổn định, ngày nghỉ thì đi du lịch, lượng công việc cũng không lớn khi nói ra so với bên ngoài còn có thể diện hơn nhiều. Triệu Phương Nghị cũng không hi vọng cô hiếu thắng, mệt mỏi đến thở không nổi còn không nói, lại còn không chăm lo được cho gia đình. Nói như vậy mặc dù có điểm ích kỷ, nhưng anh cưới vợ về chính là muốn đặt ở trong nhà, đàn ông đi ra ngoài chảy mồ hôi, đổ máu thậm chí liều mạng, cũng chỉ mong có người vợ chờ mình ở nhà, sưởi ấm trong phòng chờ chồng mình kiếm tiền về là được. Nếu có thể nấu cho họ một bữa cơm nóng hổi, hâm một bình rượu nóng, pha một bồn nước ấm để tắm rửa thì càng hạnh phúc hơn Mật Nhi cũng đã sớm kinh qua những chuyện này cho dù biết rõ sẽ đầu rơi máu chảy tuy cũng muốn xông ra tạo một mảnh trời riêng cho mình nhưng cam nguyện làm chú gà con dưới đôi cánh của anh, để anh che gió che mưa cho mình. Tính ra thì hai người kết hôn đã được ba năm, có câu nói như thế này ba năm đầu nồng thăm – ba năm sau ngứa ngáy tay chân, đoán chừng không áp dụng cho quân hôn. Thiếu tá đại nhân mỗi ngày đều cùng một đám đàn ông vượt núi băng đèo mò mẫm lăn lộn, theo như lời của anh nói đến bắt con thỏ hoang cũng CMN là con đực. Khiến cho cô càng thêm cảm thấy chua xót đặt hết nhiệt tình lên trên người anh, nếu thật sự rảnh rỗi, không bằng đi ra ngoài chạy mấy cây số, bảo đảm sẽ không còn suy nghĩ lung tung nữa. Điền Mật Nhi trợn mắt một cái, quân nhân quả thật rất đáng tin, nhưng cũng là tảng đá không thông suốt. Đổi lại hiểu được mong mỏi của phụ nữ phải cảm thấy vui mừng rồi. Đúng là không có biện pháp, hiện tại nhà cũng có, xe cũng có, sự nghiệp cũng có, bụng no thì lại nghĩ đến XX □, chuyện thường tình của thế gian mà thôi. Nếu núi không tới dựa ta, ta liền đảm nhiệm thay chức vụ của núi, ta cũng không phải là loại người bụng đang đói có người mời ăn thì kêu no rồi mà từ chối, đều là vợ chồng với nhau, không nên dè dặt nhiều như vậy. Vào ngày kỉ niệm ba năm kết hôn, Điền Mật Nhi liền đặt chỗ ở một nhà hàng Tây, muốn hai vợ chồng có thể lãng mạn một vì chịu ảnh hưởng của mẹ mình và bác dâu nên Triệu Phương Nghị đối với phong cách phương Tây cũng hiểu khá rõ, nhưng ngại ăn cơm Tây rườm rà, không thể ăn mừng được, nếu không thích Đông Lai Thuận hay Toàn Tụ Đức thì cũng có thể đến các khách sạn Bắc Kinh, không phải vất vả lại còn ăn không ngon. Anh nói này mấy chỗ này cũng rất được, hơn nữa so với đồ ăn tây lại ăn ngon hơn, phong cách của nhà hàng cũng rất đẹp! Nhưng cái bọn họ cần không phải là ăn cơm mà là muốn tạo không khí. Kiên quyết bác bỏ ý kiến của anh, còn thay anh chuẩn bị một bộ âu phục, một áo sơ mi tiêu chuẩn, còn thay anh chọn một đôi khuy măng sét zircon tinh thể. Triệu Phương Nghị cũng tự biết bình thường vợ yêu của mình vẫn luôn cô đơn, mặc dù ngoài miệng oán giận, nhưng rốt cuộc vẫn phối hợp. Quân nhân và vận động viên đều là trời sanh vóc người tiêu chuẩn, Triệu Phương Nghị có đôi vai rộng eo hẹp, cao gần một mét chín, cao lớn bản lĩnh nên khi mặc âu phục vào đẹp trai bức người. Khiến hai mắt của Điền Mật Nhi tỏa sáng, so với bộ dáng bình thường vẫn giống khỉ chiu từ bùn lên khác biệt một trời một vực, càng nhìn càng thấy đẹp liền thẳng hướng bổ nhào lên người anh. Triệu Phương Nghị cũng hả hê, cố nín cười làm bộ trấn định nói "Cũng bình thường thôi, anh mặc cái gì mà lại chẳng như vậy." Điền Mật Nhi cũng không vạch trần anh, cứ để cho anh đắc ý đi. Điền Mật Nhi cũng trở về mặc lại bộ sườn xám lúc bọn họ kết hôn, đeo vào cổ tay vòng ngọc gia truyền của Triệu gia, đeo khuyên tai ngọc thạch nạm vàng, búi tóc lên thật cao rồi cài vào đó một cây trâm bằng sứ. Giống như trở về thời đầu của dân quốc, trở về hôn lễ ngày đó của bọn họ, làm cho người vốn rất kiên nghị như Triệu Phương Nghị nhất thời cũng có chút ngây đó lại nhớ đến thời gian hai người ngượng ngùng làm quen, cứ mới như ngày hôm qua vậy mà trong nháy mắt đã được ba năm rồi."Mấy năm này em phải chịu khổ rồi! Tâm tư của anh đều đặt vào việc huấn luyện ở đơn vị, có cảm thấy uất ức không?" Điền Mật Nhi nhìn vào gương sửa sang lại dung mạo, Triệu Phương Nghị từ phía sau ôm lấy hông của cô, cằm đặt lên đầu của cô nhẹ giọng hỏi. Điền Mật Nhi mỉm cười, vô cùng hạnh phúc ngọt ngào nói "Có cực khổ gì đâu, nhà ai mà không giống như vậy! Lý tưởng và khát vọng của anh em luôn luôn ủng hộ! Chỉ là, nói đến uất ức thì có một chút, anh liên tục không nhớ đến ngày kỉ niệm kết hôn lẫn ngày sinh nhật của em!!" Điền Mật Nhi mang theo chút ít uất ức oán trách, tâm Triệu Phương Nghị đều muốn biến hóa theo hôn bên tóc mai của vợ mình, Triệu Phương Nghị nhỏ giọng nỉ non "Thật xin lỗi, là anh sơ sót, không phải cố ý, thật sự là không nghĩ tới. Anh cũng không phải là người lãng mạn, về sau nếu có nguyện vọng hay yêu cầu gì thì có thể nhắc nhở anh, anh nhất định sẽ càng làm càng tốt." Ha ha, con người sắt đá của chúng ta cũng nói được những câu dịu dàng như vậy, quả thật là tiến bộ lớn nhất rồi. Đương nhiên là càng nhiều càng tốt, Điền Mật Nhi chỉnh lại quần áo cho anh nói "Em bây giờ đã bắt đầu mong đợi biểu hiện của anh rồi đấy, yêu cầu của hôm nay là hy vọng ngươi có thể như một thân sĩ săn sóc bạn gái của mình, có vấn đề gì không?!" Triệu Phương Nghị cười ha ha, ánh mắt sắc bén liền bị nhu tình thay thế, nhưng ánh mắt sắc bén kia vẫn còn bắn thẳng đến lòng người. Điền Mật Nhi vỗ trán nghĩ, hai bàn tay đem vẻ mặt của anh sửa sang lại lần nữa rồi nói "Thân ái, hôm nay yêu cầu là thân sĩ phong độ, tươi cười liền miễn." Rốt cuộc cũng là thói quen cũ, đối với câu từ phóng túng không thể gật bừa, lại nói câu quen thuộc "Thật dễ nói chuyện!" Điền Mật Nhi chợt nhíu mày, hỏi anh "Đây chính là thân sĩ phong độ của anh sao? Đối với thục nữ thần sắc phải nghiêm nghị!" "Cái gì thục nữ với không thục nữ, em là vợ của anh! Làm thân sĩ cũng không thể không quản vợ. Thôi, nói lời này về sau chỉ áp dụng cho những ngày kỷ niệm kết hôn và sinh nhật hoặc là các ngày đặc biệt thì mới hữu hiệu, nếu không thì em sẽ ngày ngày yêu cầu hếch mũi lên mặt, đề phòng nóc nhà cũng bị em xốc lên."Có thể đổ thừa một chút hay không, mới vừa nói cái rắm lớn liền đổi ý rồi, Điền Mật Nhi giận đến mức dùng giày cao gót hung ác đá vào bắp chân của anh một phát. Nhưng bắp chân của ai đó rất cứng rắn, người ta cảm giác gì cũng không có, còn khiến cô phải cởi giày xem một chút xem có phải bị hư rồi không. A!!! Có thể để cho anh cút hay không!! Nhìn thời gian thấy đã đến giờ, hai người liền lái xe lên đường, hiện tại con người ta vẫn chưa hình thành khái niệm tiêu xài hoang phí, nên người đến những chỗ này ăn cơm phần lớn đều là những người không phú thì cũng là quý, còn có một số người ngoại quốc, tới thưởng thức những thức ăn tươi ngon, còn những người làm công ăn lương thì không có mấy. Phương thức ăn uống của mọi người với sau này ưu nhã hơn nhiều, rốt cuộc xuất thân từ Quan Nhị Đại nên bàn tay đầy vết chai chuyên cầm súng chơi pháo lợi hại của Triệu Phương Nghị lúc cầm dao nĩa cũng có khuông có may là đã dự kiến từ trước nên Điền Mật Nhi ở nhà nấu cho anh hai đĩa sủi cảo lớn, đã sớm ăn no vì vậy hiện tại Triệu Phương Nghị hết sức tiêu sái chậm rãi ăn thịt bò bít tết, uống rượu vang đỏ. Một bữa cơm này vô cùng hoàn mỹ, có tiếng đàn, có rượu đỏ, có người mình yêu, thức ăn ngon, tứ giác vẹn tròn, quả thật vô cùng phù hợp. Cái không được hoàn mỹ duy nhất chính là gặp phải Quách Minh và Vương Vi, nghe nói hôm nay cũng là ngày bọn họ quen nhau. Hai đôi mặc dù không cùng nhau ăn cơm, nhưng lúc đi về phải qua chào hỏi một chút, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy về mặt đối nhân xử thế bắt buộc phải như vâyk."Chị Vương, bọn em cũng đang muốn trở về nhà, có muốn cùng không?!" "Cũng được, tiết kiệm được tiền thuê xe rồi, hai người lái xe tới đây à?!" Đầu năm nay việc thuê xe với các gia đình bình thường còn thuộc về tiêu phí xa xỉ, Vương Vi mặc dù không có xe của mình, nhưng có thể gọi xe bên ngoài. Về tiền bạc cô ta cũng không thiếu, chỉ là đối với người đàn ông Triệu Phương Nghị này tương đối hiếu kỳ, nhớ lúc đầu gặp mặt ở trên xe lửa hình như người bên cạnh Điền Mật Nhi chính là người này, sau này lại nghe được những câu nói kia của Lý Như thì lại càng thêm hiếu kỳ. Nhớ lúc đó Điền Mật Nhi nói anh ta là chồng của cô ấy, vậy tại sao hai vợ chồng lại không ở cùng nhau, lại còn có phụ nữ tìm tới cửa nói những lời kia. Điền Mật Nhi còn trẻ như vậy mà đã có nhà, có xe, lại còn luôn một mình ra ra vào vào, dĩ nhiên làm cho người ta tưởng tượng vô hạn rồi. Hai người bọn họ lại không quen thuộc đến mức nói chuyện không kiêng kỵ gì, vừa đúng hôm nay có cơ hội, đương nhiên là muốn tìm hiểu ngọn ngành Phương Nghị lái xe, Điền Mật Nhi ngồi ở ghế lái phụ, hai vợ chồng Vương Vi và Quách Minh ngồi ở phía sau, chỉ chốc lát sau thì đến nhà rồi. Vương Vi lôi kéo bọn họ vào trong nhà ngồi một chút, Điền Mật Nhi phân vân không muốn đi đến nhà cô ấy, chỉ đành phải mời cô ấy đến nhà mình ngồi một chút, Vương Vi dĩ nhiên là sảng khoái đồng ý rồi. Quách Minh đối với đàn em Điền Mật Nhi này cũng rất thân thiết, mặc dù anh ta không dạy khoa của bọn họ, nhưng cũng có nghe thấy bàn tán về Điền Mật Nhi, một cô gái thông minh xinh đẹp luôn dễ dàng trở thành trung tâm bình luận của mọi người. Hơn nữa nghe nói trường học cũng có ý định muốn cô ở lại trường, về sau chính là đồng nghiệp rồi, hai nhà lại còn ở rất gần, xem cách nói chuyện của hai vợ chồng bọn họ cũng không phải là người thô tục, kết giao chỉ có ích chứ không có sao cách nhau cũng gần, điền Mật Nhi về nhà trước thay quần áo rồi bổ quả trong tủ lạnh sau đó pha trà thơm đãi khách. Triệu Phương Nghị cũng theo khẩu vị của Triệu gia, phải uống một ca trà đậm, uống không quen trà ướp hương hoa, nói nó làm mất vị ngon của trà. Trà này là một vị phu nhân người Pháp tới đây du lịch tặng cô, mùi vị đặc biệt thơm, uống xong sẽ lưu lại mùi thơm trong miệng rất lâu, Vương Vi uống một hớp liền khen là trà ngon. Quách Minh thì không nói gì, nhìn ra được anh ta xuất thân trong một gia đình bình thường, đối với việc thưởng trà cũng không quan tâm ông ngồi với nhau có rất nhiều đề tài để nói, hai người bàn một chút về thời sự, lại nói đến gần đây các sinh viên ở thủ đô cũng rất hăng hái biểu không ít người đang âm thầm tổ chức **, rất nhiều thành phần cũng có cả giáo viên tham dự trong này Điền Mật Nhi cũng biết, coi như từ khi lập quốc tới nay việc này gây chấn động xôn xao trong giới học sinh ** rồi, zfbl**, thủ lĩnh cũng cùng huyên náo vui mừng trong giới học sinh đều để lại trên hồ sơ **. Trước ở trường học cũng không hay để ý, bình thường cô cũng không tham gia vào, đoán chừng người ta cũng không tỉn cô nên căn bản sẽ không mời cô tham gia. Vì chuyện này ông cụ Triệu còn cố ý gọi cô trở về, là gia đình quân nhân, nhất định phải đề cao giác ngộ. Chỉ là nghe từ lời nói của Quách Minh hình như cũng có tham gia cổ vũ kích động cho phong trào ** này, căn cứ vào đạo nghĩa, cô uyển chuyển khuyên mấy câu. Triệu Phương Nghị thân là quân nhân, dĩ nhiên cũng không tán thành loại hình làm tổn hại đến đoàn kết giữa quốc gia và nhân dân này nên liền dẹp yên chuyện tình với những lời lẽ nghiêm khắc sắc hài lòng nên cũng mất hứng tán gẫu, Vương Vi so với Quách Minh nhìn xa hơn, cũng không tán thành ý tưởng của Quách Minh, nhưng hai người dù sao cũng là vợ chồng, không thể ở trước mặt người khác làm xấu mặt mũi của chồng mình nên vội vàng chuyển đề tài, chuyện này chờ sau khi về nhà mới hỏi chồng mình cho rõ ràng. Vương Vi liền hỏi việc học của Điền Mật Nhi gần đây như thế nào, chuyện thực tập có cần giúp một tay hay không, sau đó lại hỏi Triệu Phương Nghị làm nghề gì, sao bình thường cũng không mấy khi gặp nói này, nếu bình thường căn bản chưa thấy qua bao giờ, bình thường nghỉ phép nếu không phải về với cha mẹ chồng thì chính là ở lại nhà ở trong đơn vị."Anh ấy là quân nhân, ngày nghỉ rất ít, bình thường đều là tôi đến thăm anh ấy." "À! Không trách được! Nhưng mà bây giờ phúc lợi của quân nhân tốt như vậy sao? Tôi thấy cô cũng đã đổi xe hai lần rồi." Trước đây Điền Mật Nhi đi con Jetta, nhưng từ khi Điền Dã kiếm được lợi nhuận đã đổi xe kia sang con Nissan cho cô. Xe này thích hợp với phụ nữ hơn, chân ga thắng xe cùng tay lái linh hoạt hơn dễ dàng điều khiển hơn, hơn nữa kiểu dáng của xe này cũng đẹp mắt hơn chiếc xe ban đầu mua thanh lý. Vương Vi cũng sửng sốt, không phải nói cô ấy xuất thân từ nông thôn sao?! Thì ra là gia thế cũng không tồi! Xem ra những lời đồn đãi kia thật là bắn tên không đến đích rồi. Bảo Anh tổ chức đêm nhạc sau thời gian im ắng - Ảnh NGUYỄN LÂM THÁI HIỀNTối 9-6, tại Nhà hát Thanh niên ca sĩ Bảo Anh tổ chức đêm nhạc Bảo Anh Comeback Stage với hai khách mời đặc biệt là ca sĩ Trung Quân và nhạc sĩ Kai cũng là đêm nhạc đầu tiên mở màn cho dự án Gala Nhạc Việt Live do T Production thực hiện, Trần Thành Trung làm đạo diễn. Bảo Anh không ngại làm mới bản thânMở đầu đêm nhạc, Bảo Anh chia sẻ lý do đã 7 năm rồi cô không tổ chức đêm nhạc riêng tại vì cảm thấy ngại. Để có đêm nhạc đánh dấu sự trở lại nhân ra mắt Không biết nên vui hay buồn, Bảo Anh đấu tranh tư tưởng nhiều lần. “Có những thời điểm Bảo Anh cảm thấy nản nhưng nhờ tình cảm, sự động viên của mọi người, Bảo Anh cảm thấy mình còn nợ khán giả quá nhiều nên tiếp tục hát, tiếp tục cống hiến. Đến thời điểm này, Bảo Anh muốn hát, muốn làm nhiều dự án hơn nữa để tri ân khán giả yêu thương mình” - Bảo Anh trải sự cố khách quan, chuyến bay từ Mỹ về Việt Nam của Bảo Anh kéo dài đến 45 tiếng khiến thời gian Bảo Anh tập luyện với ban nhạc không nhiều, nhưng cô đã mang đến một đêm nhạc đầy cảm xúc. Bảo Anh nói với Tuổi Trẻ Online “Bảo Anh cảm thấy vui, hạnh phúc khi đêm nhạc diễn ra suôn sẻ. Bảo Anh cảm thấy được rất nhiều từ đêm nhạc, đó là được hát và được tình cảm của khán giả”. Từ trước đến nay, khán giả ấn định Bảo Anh hát nhạc buồn sẽ ăn khách. Tuy nhiên cô không ngần ngại làm mới bản thân để đáp ứng nhu cầu thưởng thức âm nhạc của khán giả. Cô mong muốn trở lại dòng dance-pop mang đến âm nhạc có giai điệu vui vẻ, thông điệp tích cực dù biết mình hát nhạc buồn hợp hơn. Bảo Anh lần đầu hát live các ca khúc mớiTrong đêm nhạc, Bảo Anh hát hơn 15 ca khúc. Trong đó, có những ca khúc làm nên tên tuổi của cô do nhạc sĩ Mr Sirô sáng tác như Yêu một người vô tâm, Sống xa anh chẳng dễ dàng, Trái tim em cũng biết đau. Bảo Anh bày tỏ sự biết ơn dành cho nam nhạc sĩ vì anh sáng tác rất nhiều ca khúc dành riêng cho cô, giúp chạm đến cảm xúc khán giả nhiều hơn. Bảo Anh hát nhiều ca khúc của nhạc sĩ Mr Sirô đến nỗi nhạc sĩ nói Bảo Anh hãy hợp tác với những nhạc sĩ khác, để khai thác thêm nhiều màu sắc nữa. Bảo Anh luôn biết cách làm mới bản thânBên cạnh những ca khúc quen thuộc như Một ngày mùa đông, Từng là của nhau hay Hoa bằng lăng, Tình như lá bay xa nhạc Hoa lời Việt thì lần đầu Bảo Anh hát những bài hát cô yêu thích của nhạc sĩ Đức Trí là Giờ em đã biết, Ai khóc nỗi đau này được khán giả cổ vũ nồng nhiệt. Đặc biệt, Bảo Anh lần đầu hát live 4 ca khúc trong Không biết nên vui hay buồn tại Việt Nam gồm Không biết nên vui hay buồn, Cô ấy của anh ấy, 20 25 30 và Favourite liar. Trong đó, Bảo Anh song ca cùng Trung Quân ca khúc Cô ấy của anh ấy. Có thể do hồi hộp nên Trung Quân có đôi lúc quên lời và cả hai xin khán giả được hát lại cho trọn vẹn ca khúc còn lại trong Bảo Anh và nhạc sĩ Kai Đinh song ca. Riêng ca khúc chủ đề Không biết nên vui hay buồn được Bảo Anh và Táo thể hiện trước đó, để phù hợp cho đêm nhạc, Kai Đinh viết thêm một đoạn lời mới. Bảo Anh song ca cùng nhạc sĩ Kai ĐinhBảo Anh kết hợp cùng Trung QuânBảo Anh bất ngờ hát Ước mơ của mẹ như lời cảm ơn mẹ đã luôn bên cạnh và ủng hộ con gái trên con đường nghệ thuật. Bảo Anh cho biết mẹ cô rất thích ca hát, nên việc cô làm ca sĩ một phần cũng là thực hiện ước mơ của mẹ mình. Vì quá xúc động nên Bảo Anh phải xin được hát lại bài hát lần hai để thể hiện hết cảm xúc.“Hiện tại lịch trình ca hát của Bảo Anh khá dày chưa nhận lại phim. Mặt khác, Bảo Anh muốn dồn hết năng lượng cho âm nhạc. Tuy nhiên nếu Đinh Hà Uyên Thư làm tiếp phim thì Bảo Anh sẽ không từ chối” - Bảo Anh chia sẻ.

binh ca ca là người anh tốt